Cố Cửu Tiêu đứng dậy, ưỡn ngực bước đến bên cạnh Triệu Bất Ngữ, mở hộp lấy ra một chiếc hộp nhỏ, nâng lên trong tay, nói: “Đây mới là tác phẩm do chính tay đại sư Hồng Nghiêm điêu khắc.” Hắn chỉ vào góc phải phía trên của chiếc hộp, nói tiếp: “Mỗi khi hoàn thành một món tuyệt tác, Hồng Nghiêm đại sư đều khắc chìm hai chữ Hồng Nghiêm lên đó.” Sở Nguyệt Ly vừa nhìn thấy chiếc hộp liền lập tức hiểu ra vì sao Cố Cửu Tiêu lại xuất hiện ở đây. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương