Nhìn thấy Tề Minh Hoa lột sạch quần áo rồi phóng đi đầy lả lơi, đám quản gia và hộ viện cũng chẳng dám kêu rên nữa, vội vàng đỡ nhau bò dậy, lẩn trốn vào các con hẻm như chuột chạy qua đường, sợ rằng chậm một bước sẽ lại bị đè xuống ăn đòn thêm. Trong phủ Tề, gần như toàn bộ hộ viện đều đã bị đánh một trận, phần lớn vẫn còn đang dưỡng thương, mấy kẻ này có thế nào cũng phải cố gắng gắng gượng đến cuối tháng. Phong Cương cúi đầu nhìn Sở Nguyệt Ly, ánh mắt trượt xuống nơi ngực nàng, rồi bật ra một tiếng than nhẹ: “Auuu...” Sở Nguyệt Ly lấy từ trong ngực ra một gói giấy dầu bọc rất kín, cỡ bằng bàn tay, dày chừng một phân. Nàng nói: “Quả nhiên, tiền bạc mang lại cảm giác an toàn không phải là vô lý. Vừa nãy cây ngân châm đó đã bắn trúng cái bọc này.” Bên trong lớp giấy dầu là từng cuộn giấy nhỏ hơn, mỗi cuộn lại chứa vài tấm ngân phiếu hoặc khế ước cửa hàng. Đây chính là toàn bộ gia tài của Sở Nguyệt Ly. Trong số ngân phiếu này, có đến mười sáu ngàn lượng là do Tiền Du Hành đóng góp. Còn những khế ước cửa hàng kia, phần lớn đều là từ cuộc bán tháo đẫm nước mắt của phu nhân nhà họ Sở. Lúc này, Phong Cương mới thực sự yên tâm. Hắn chậm rãi cúi đầu, nhẹ nhàng dùng trán cọ vào trán Sở Nguyệt Ly, bày tỏ sự lo lắng và quan tâm của mình. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương