Sở Trân Châu sợ đến mức hồn phi phách tán! Trâm cài đầu bằng trân châu và ngọc quý của nàng bị chấn động rơi vãi khắp nơi, y phục dính đầy vết máu. Trên trán có một vết thương, máu me đầm đìa. Móng tay được tỉa gọn gàng tinh xảo vì muốn bấu chặt lấy tấm ván ghế mà bị bật ra hai mảnh, trông vô cùng thảm thiết. Nha hoàn của nàng bị một tấm ván xe nứt vỡ văng trúng đầu, đã hôn mê bất tỉnh. Còn Sở Trân Châu, lúc này chẳng khác nào một người điên, hai tay siết chặt lấy thành ghế, đôi mắt hoảng loạn nhìn chằm chằm xung quanh. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương