Sở Nguyệt Ly không ngờ Cố Cửu Tiêu lại sảng khoái đáp ứng như vậy, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, khóe môi khẽ cong.

Cố Cửu Tiêu đang tức giận vì bản thân đáp ứng quá nhanh, lại thấy Sở Nguyệt Ly cười, trong đầu liền bỗng chốc nóng lên, lập tức nói: “Hứa Thái y đang ở phủ, chẩn bệnh cho đại ca ta. Ngươi đợi đó, ta lập tức đi tìm hắn.”

Sở Nguyệt Ly bổ sung: “Gãy xương cổ tay, thương tích đầy mình. Hứa Thái y có tinh thông trị liệu?”

Cố Cửu Tiêu tuy biết người bị thương không phải là nàng, nhưng vẫn không nhịn được mà liếc mắt nhìn nàng một cái. Thấy đôi tay nàng tự nhiên hữu lực, không hề có gì bất ổn, hơn nữa, một tay còn đang nắm chặt cổ tay hắn, nóng rực. Không sao, nhất định không sao.

Cố Cửu Tiêu cảm thấy trời hôm nay quá nắng, nắng đến mức đầu óc hắn quay cuồng choáng váng. Hắn vội dời mắt, không dám nhìn bàn tay nhỏ đang nắm lấy cổ tay mình nữa.