Phong Cương như phát điên, đột nhiên lao đến, xuyên qua song sắt chộp lấy mặt tên diễn xiếc. Tên diễn xiếc né tránh không kịp, mặt bị hắn cào một đường sâu hoắm, da thịt lật tung, máu tuôn xối xả. Hắn không ngờ Phong Cương lại có thể phản kháng! Lửa giận bùng lên dữ dội, hắn tóm chặt lấy tay Phong Cương, bẻ mạnh một cái vào song sắt—”Rắc!”—Xương tay gãy vụn! Một tiếng tru đầy thống khổ vang lên, đau đớn đến tột cùng. Chính tiếng tru này đã lọt vào tai Sở Nguyệt Ly, dẫn nàng đến đây tìm kiếm, nhưng vẫn không thu được kết quả. Tên diễn xiếc vẫn chưa hả giận, túm lấy Phong Cương, định dùng ngón tay móc thẳng vào đôi mắt hắn! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương