Sở Nguyệt Ly nhìn bộ dáng đắc ý của Cố Cửu Tiêu, thật sự không biết nên nói gì cho phải. Dường như để thể hiện khí khái nam tử của mình, hắn liên tiếp giơ chân đá mấy tên tay chân của Tề Minh Hoa. Đột nhiên, một tên tránh được, khiến hắn đá vào khoảng không, lưng liền trẹo một cái, lập tức ôm eo rên rỉ:“Ái ái ái...!” Sở Nguyệt Ly bước tới, đặt tay lên lưng hắn. Cố Cửu Tiêu vốn định vùng ra, nhưng lại sợ tỏ ra quá yếu ớt. Hắn liếc mắt nhìn nàng, phát hiện ánh mắt nàng nghiêm túc, không có chút nào là đang trêu ghẹo. Không hiểu sao, mặt hắn chợt đỏ lên, cảm giác bàn tay đang đặt trên eo mình nóng ran lên. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương