Trên dòng sông dài, đã có vô số đèn hoa đăng lấp lánh trôi nổi. Từng chiếc đèn nối tiếp nhau, có cái trôi dạt ra xa, có cái chìm xuống dòng nước. Giống như những khát vọng trong lòng con người—một khi đã thả vào dòng sông ham muốn, nếu chìm xuống, e rằng khó lòng ngoi lên mà căng buồm ra khơi. Nhưng với những người đứng xem, tất cả chẳng qua chỉ là một cuộc vui náo nhiệt mà thôi.

Hai chiếc xe ngựa lần lượt đến bờ sông.

Bạch Vân Gian là người xuống trước, nhưng hắn không tiến về phía bờ sông ngay mà sai Kiêu Ất mua về một đống đèn hoa đăng, đặt đầy dưới chân và trên xe ngựa.

Khi chiếc xe thứ hai đến nơi, Cố Cửu Tiêu, Cố Hỉ Ca và Sở Nguyệt Ly lần lượt bước xuống, liền thấy Bạch Vân Gian được vây quanh bởi muôn ánh đèn hoa.

Cố Cửu Tiêu cất giọng nữ, trêu chọc:“Đứng giữa rừng hoa mà chẳng nhiễm lấy một cánh, thật đúng là vạn hoa tùng trung quá, phiến diệp bất triêm thân.”