Từ di nương diễn rất khéo, nhưng Sở Nguyệt Ly chẳng buồn dây dưa với bà ta, trực tiếp ra đòn quyết định, đánh thẳng vào điểm yếu. Nếu Từ di nương còn tiếp tục giả ngu, nhất định sẽ tự chuốc lấy hậu quả. Có lẽ bà ta thực sự sợ hãi, nên vội vã lăn từ trên giường xuống, quỳ rạp dưới chân Sở Nguyệt Ly, bật khóc: “Tam tiểu thư, cứu mạng ta với! Ánh mắt Sở Nguyệt Ly hiện lên vẻ thú vị. Từ di nương này quả là kẻ khéo tính toán, không cầu xin tha thứ, mà lại cầu cứu mạng. Điều này chứng tỏ dù đang ở thế nguy, bà ta vẫn có thể giữ bình tĩnh, đúng là một tay lão luyện. Nhưng đáng tiếc thay… từ ngày bà ta nghe theo Sở Trân Châu, xuống tay với nàng, hai người đã không thể nào trở thành đồng minh thật sự nữa rồi. Sở Nguyệt Ly không đỡ Từ di nương dậy, chỉ thong thả nhấm nháp một miếng bánh, chờ nuốt xuống mới lên tiếng: “Dì nói vậy nghe kỳ lạ quá. Ta chỉ là một thứ nữ, địa vị còn không bằng Mạn Nhi, đáng ra dì phải đi cầu xin Mạn Nhi chứ, sao lại đến tìm ta? Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương