Lão gia nhà họ Sở sau khi biết tin Trưởng công chúa sai Lý ma ma đến bàn chuyện nhập phủ, cả người lập tức mất hết chút sức lực cuối cùng. Ông ta trượt dài khỏi ghế, ngồi bệt xuống đất, nhưng lại không nổi giận, mà chỉ bật cười ngờ nghệch. Đợi đến khi lấy lại tinh thần, ông ta lập tức đến bên bàn, trải giấy, cầm bút, chấm mực, vận khí đan điền, viết xuống hai chữ vô cùng dứt khoát—”Hưu thư!” Sở đại nhân vung bút hoàn tất, hài lòng thổi khô nét mực, cẩn thận cất thư hưu vào tay áo, rồi hùng hổ đi đến Hạc Lai Cư tìm Sở phu nhân. Nào ngờ, khi đến nơi lại được báo tin Sở phu nhân đã về nhà mẹ đẻ! Sở đại nhân cười lạnh một tiếng, trực tiếp ngồi xuống Hạc Lai Cư chờ đợi. Hôm nay, bất kể thế nào ông ta cũng phải đuổi ả đàn bà đê tiện kia ra khỏi Sở phủ! Mãi đến khi trời dần tối, Sở phu nhân mới quay về. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương