Triệu Bất Ngữ vội vàng lách qua Hồng Tiêu, bước nhanh về phía trước, đỡ lấy Cố Cửu Tiêu.

Hồng Tiêu quay đầu nhìn hắn. Dù bị ngược sáng nhưng nàng vẫn lờ mờ nhận ra đây là một nam tử mảnh khảnh, cả người như thể sống nhờ sương sớm và hoa thơm, thực sự… yếu ớt đến đáng thương.

Hồng Tiêu không khỏi tò mò, vị công tử này rốt cuộc là ai? Vì sao bên cạnh tiểu thư luôn xuất hiện những nam nhân vừa thần bí vừa xinh đẹp đến vậy? Phong Cương đã thế, mà vị trước mắt này lại càng như vậy. Nghĩ đến Triệu Bất Ngữ, Hồng Tiêu đột nhiên rùng mình! Không lẽ… người này chính là Cố Hầu?!

Cố Cửu Tiêu khó khăn lắm mới ra được khỏi phòng, đứng thẳng người dưới sự dìu đỡ của Triệu Bất Ngữ. Hắn nghĩ rằng mình phải để lại một bóng lưng đầy tôn nghiêm, hoặc một ánh mắt sắc bén ngoảnh lại, khiến Sở Nguyệt Ly phải kinh hồn bạt vía, biết rằng chuyện này chưa kết thúc!

Nhưng còn chưa kịp quay đầu, đã nghe thấy giọng nói nhàn nhã của nàng vang lên sau lưng:“Cửu Gia, quần lót đỏ không hợp với ngài đâu, chói mắt quá đấy.