Sở Nguyệt Ly đẩy xe lăn của Bạch Vân Gian, băng qua đồng cỏ xanh, lắng nghe tiếng gió lùa qua từng nhánh cỏ tạo nên những âm thanh xào xạc. Trên gương mặt nàng tự nhiên hiện lên ý cười. Bạch Vân Gian thản nhiên nói: “Có thể bắt nạt bản vương, ngươi quả thực nên vui mừng. Sở Nguyệt Ly hỏi: “Ngoài ta ra, những kẻ từng bắt nạt vương gia… bọn họ còn sống không? Bạch Vân Gian nhàn nhạt đáp: “Vẫn có kẻ còn tác oai tác quái. Ánh mắt Sở Nguyệt Ly trầm xuống, lạnh lẽo nói: “Vậy thì thật khiến người ta khó chịu. Vương gia nói xem, bọn họ là ai? Ta rất thích cảm giác độc nhất vô nhị. Chuyện bắt nạt vương gia, chỉ có thể để ta độc hưởng mà thôi. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương