Ánh mắt Sở Nguyệt Ly khẽ run, tựa như một vị tăng nhân từng đoạn tuyệt hồng trần, nhưng trong một thoáng ánh nhìn, lòng phàm lại dấy lên. Nàng đứng dậy từ trong hồ nước, vươn tay rút chiếc trâm cài trên đầu Bạch Vân Gian. Mái tóc đen dài của hắn buông xuống, nhẹ nhàng lướt qua cánh tay nàng như làn sóng nước, để lại một cảm giác mát lạnh, ngưa ngứa. Bạch Vân Gian lập tức nắm lấy cổ tay nàng, ánh mắt rơi lên người nàng, ngón tay siết lại, tựa như nỗi lòng hắn lúc này. Sở Nguyệt Ly cảm nhận được lồng ngực hắn phập phồng khác thường, bèn vươn tay đặt lên ngực hắn, nói: “Đừng nôn nữa, bằng không ta cũng sắp nghi ngờ bản thân là củ tỏi nhỏ bị bóp ra nước rồi.” Bạch Vân Gian ngước mắt nhìn nàng, hỏi: “Củ tỏi nhỏ là gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương