Vì chuyện buôn lậu muối tư mà lòng người hoang mang lo sợ, Sở lão gia sau khi biết tin Từ di nương sảy thai cũng chỉ nắm tay bà ta, thở dài mấy tiếng nặng nề, hoàn toàn không có tâm trạng đau lòng vì đứa con chưa kịp chào đời đã mất. Từ di nương hiểu rõ tính cách bạc tình của ông ta, khẽ nhắm mắt, nuốt nước mắt vào trong, ngược lại còn trấn an ông ta, bảo ông ta yên tâm. Sở lão gia cảm thán: “Vẫn là nàng chu đáo. Rồi căm giận nói: “Sở Thư Diên, cái tên súc sinh đó, thật sự muốn hủy hoại cơ nghiệp trăm năm của Sở gia ta sao! Từ di nương yếu ớt nói: “Chuyện này, đúng là lỗi của hắn. Hắn lúc nào cũng muốn lấy lòng phu nhân, vì giúp phu nhân gom tiền mà mới liều lĩnh như vậy. Sở lão gia hỏi: “Phu nhân gom tiền? Từ di nương cụp mắt xuống: “Lão gia lại không biết ư… Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương