Quy Như suýt nữa bị dọa đến tiểu ra quần!

Nhưng mà… nàng chẳng còn cảm giác gì nữa.

Đôi chân nàng run rẩy, thế nhưng bản thân lại không cảm nhận được. Kỳ lạ hơn, trong lòng nàng lại dâng lên một sự phấn khích kỳ quái, như thể chỉ muốn hét lên vài tiếng. Loại anh túc này thật sự quá bá đạo, tuyệt đối không thể dính vào!

Quy Như rơi vào giằng co, do dự giữa việc nói thật hay nói dối, cuối cùng cắn răng, lên tiếng:

“Hôm qua, có nha hoàn trộm trang sức của phu nhân, bị phu nhân bắt được nên mới đánh rồi vứt ra ngoài. Nô… nô…”