Phong Cương ngồi xổm xuống trước mặt Sở Nguyệt Ly, đặt đầu lên đùi nàng, cọ cọ vài cái, rồi gối cằm lên đầu gối nàng, ánh mắt mong chờ nhìn nàng.

Sở Nguyệt Ly khẽ nhíu mày, lên tiếng:“Hồng Tiêu, may cho hắn hai bộ đồ ngắn.

Phong Cương lập tức thè lưỡi, liếm lên tay Sở Nguyệt Ly một cái, sau đó nở nụ cười với nàng.

Đa Bảo trầm trồ: “Lưỡi hắn dài thật đó.

Hồng Tiêu cảm thấy… máu mũi mình cuối cùng cũng ngừng chảy. Tiểu thư chắc chắn có một sở thích không bình thường, nếu không thì sao lại toàn thu nhận những kẻ đầu óc có vấn đề? Trước có Đa Bảo, sau có Phong Cương, chẳng lẽ ở giữa còn có cả nàng nữa? Vậy thì bệnh của nàng là gì? Từ hôm ấy trở đi, Hồng Tiêu luôn hoài nghi liệu bản thân có bệnh thật không, và hẳn là bệnh ở đầu óc, mới được Sở Nguyệt Ly để mắt tới, giữ lại hầu hạ bên người.