Sở Nguyệt Ly cảm thấy phán đoán của mình có gì đó sai sót. Nhưng người mắc sai lầm là ai? Là Phong Cương, hay là chính nàng? Thành thật mà nói, dựa vào biểu hiện của Sở phu nhân, bà ta vừa tỏ ra vô tội lại vừa tham lam, vừa đáng ghét lại vừa buồn cười, hoàn toàn không giống kẻ chủ mưu đứng sau. Hơn nữa, theo như hiểu biết của nàng về Sở phu nhân, bà ta thực sự không phải kiểu người có tài diễn xuất quá cao siêu. Nếu chuyện này thật sự do Sở phu nhân làm, vậy thì Sở Nguyệt Ly cảm thấy mình nên thu dọn đồ đạc, vào núi sâu ở ẩn thôi. Dù gì thì nước trong phủ Sở cũng quá sâu, nàng không hợp để vùng vẫy trong này. Nàng rút ra một tấm khăn đen từ trong tay áo, bịt mặt Phong Cương lại, ghé sát tai hắn thì thầm: “Đi lấy đồ của ta về. Nếu kinh động đến ai, hãy dẫn người đến chỗ Từ di nương.” Sau đó, nàng bổ sung thêm: “Nhớ lấy cho ta một món đồ dùng cá nhân của Sở phu nhân. Sở phu nhân là ai, ngươi biết chứ?” Phong Cương gật đầu, hai tay chống đất, nhún người nhảy nhẹ một cái, tựa như một cơn gió đen, lẻn vào Hạc Lai cư. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương