Bất kể trong lòng Sở Liên Ảnh nghĩ gì, vào lúc này, nàng vẫn phải tạm thời bảo vệ Sở Nguyệt Ly một phần. Đến khi… lấy được ngân phiếu trong tay. Một khi đã vào Hầu phủ, không có bạc thì làm sao nàng có thể sống thoải mái? Sở Liên Ảnh không dám ở lâu, vội vàng đội mũ trùm lên, khẽ nói với Sở Nguyệt Ly: “Ta đi trước, muội hãy gọi người sau, đừng để ai biết chúng ta đã hợp tác.” Sở Nguyệt Ly gật đầu. Sở Liên Ảnh nhanh chóng rời khỏi phòng, kéo theo Thủy Linh bước đi thật nhanh. Nhưng vừa ra khỏi Tử Đằng Các, nàng lập tức cảm thấy có điều bất thường. Nếu thật sự có trộm, sao lại không cho gọi người? Trừ khi… kẻ đó là do Sở Nguyệt Ly tự mời tới! Hoặc có lẽ, thời gian gần đây nàng ta thường xuyên xuất phủ, rất có thể đã làm chuyện gì cần che giấu. Bằng không, sao lại nói đó là bồ câu? Bồ câu làm sao có thể gây ra tiếng động lớn như vậy?! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương