Sở Liên Ảnh chỉ lắc đầu, nói:“Không cần vội, cứ chờ xem có tìm được gì dưới giếng không đã. Con người vốn thiện lương, chắc không đến mức như ta nghĩ...”

Sở Nguyệt Ly đáp lời:“Nhị tỷ sai rồi. Tỷ có thể nghĩ theo hướng đó, nhưng lại không phải điều mà bọn muội nghĩ. Vậy đây rốt cuộc là bản tính con người vốn ác, hay vốn thiện?”

Sở Liên Ảnh bị nàng phản bác một câu mềm mỏng nhưng sắc bén, đành làm bộ như không nghe thấy.

Lúc này, đám gia đinh phụ trách vớt đồ dưới giếng đã được kéo lên.

Sở Mạn Nhi lập tức nhướn cổ hỏi:“Vớt được gì không?”