Đa Bảo nhìn mẹ mình, lại nhìn Hồng Tiêu, rồi ngẩng đầu nhìn về phía Sở Nguyệt Ly, hỏi:“Chủ nhân nói chín nghìn chín trăm chín mươi chín lượng ngân phiếu đều bị trộm sao?”

Sở Nguyệt Ly gật đầu.

Đa Bảo trợn tròn mắt, lập tức ngã ngửa ra sau.

Sở Nguyệt Ly vươn tay giữ lại, trách:“Sao lại yếu ớt thế này?”

Nàng đưa tay bấm vào nhân trung, vừa mới khiến Đa Bảo tỉnh lại thì phát hiện Đa Bảo nương và Hồng Tiêu cũng bắt đầu lảo đảo...