Sở Nguyệt Ly đáp: “Vương gia yên tâm. Nàng lấy ra văn thư khế ước của khách điếm, mở ra cho Bạch Vân Gian xem, “Văn thư này cũng phải phiền vương gia xử lý giúp.

Bạch Vân Gian liếc mắt nhìn, gật đầu, nhưng không nhận lấy.

Sở Nguyệt Ly cất văn thư đi, thấy Bạch Vân Gian chẳng có ý định rời đi, cũng không có ý tiễn nàng, bèn cứ thế để mặc hắn, một mình bước ra ngoài.

Bạch Vân Gian xoay bánh xe lăn, ánh mắt dõi theo bóng lưng Sở Nguyệt Ly. Đôi mắt ấy, lúc sáng lúc tối.

Sở Nguyệt Ly bất ngờ xoay người nhìn hắn, sải bước quay lại.