Vô Vấn Cư không nằm trong khu vực náo nhiệt, nhưng cũng không quá xa phố xá. Xung quanh là núi xanh nước biếc, gió thổi qua, những thảm cỏ dài tựa từng lớp sóng xanh gợn lăn tăn, vừa đẹp mắt, vừa mang theo hơi thở thanh mát của thiên nhiên. Đứng bên ngoài nhìn vào, cảnh vật như một bức tranh, khiến lòng người khoan khoái, tinh thần sảng khoái. Sở Nguyệt Ly tổng kết lại một câu—Tên què này quả nhiên rất thích màu xanh lá. Vô Vấn Cư nằm sát chân núi, xung quanh không có hàng xóm, mang theo vẻ cô tịch, lạnh lẽo nhưng thanh nhã, như thể cách biệt với thế tục phàm trần. Kiêu Ất vung roi, vút ra ba tiếng chát—chát chát vang lên theo nhịp một dài, một ngắn, một dài. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương