Sở Nguyệt Ly vừa chuẩn bị ra ngoài thì bị Sở phu nhân ngăn lại, nói rằng Sở đại nhân đã lên triều, trước khi đi đã dặn dò kỹ, bảo bà coi chừng trong phủ, không được để bất kỳ ai tự do ra vào, đặc biệt là hai vị thứ nữ sắp xuất giá.

Sở Nguyệt Ly nghe vậy liền quay sang dặn dò người giữ cửa đôi câu, sau đó trở về Tử Đằng Các. Nàng xắn tay áo, vào kho tìm một chiếc bút lông cán trúc, cắt bỏ hai đầu, bắt đầu mài giũa.

Lúc này, Sở Mạn Nhi đến, lần này không đến tay không, mà mang theo rất nhiều mứt hoa quả và hạt dưa. Nàng ta giơ túi đồ lên trước mặt Sở Nguyệt Ly, tươi cười nói: “Tam tỷ xem nè, muội mang mứt ngon đến cho tỷ đây.

Sở Nguyệt Ly dừng tay, thản nhiên nói: “Ta không thích đồ ngọt, muội đem về tự ăn đi.

Sở Mạn Nhi bĩu môi, vẻ tủi thân: “Tam tỷ chê đồ của muội thô kệch, không tinh xảo sao?