Sở Nguyệt Ly lùi lại một bước, tránh khỏi bàn tay bẩn thỉu của quản gia Tề. Quản gia Tề vồ hụt, sắc mặt lập tức sa sầm, lạnh giọng nói: “Sao hả? Còn muốn chơi trò vừa đẩy ra vừa kéo vào với gia đây à?” Nói đoạn, lại vươn tay về phía nàng. Ông chủ khách điếm, Lý lão bản, vội vàng đứng ra can ngăn: “Quản gia hiểu lầm, hiểu lầm rồi! Đây không phải là tiểu nữ của ta, mà là... mà là...” Quản gia Tề nhướn mắt cười nhạt: “Là ai? Đến mua khách điếm à? Chậc chậc, khách điếm này gia đã để mắt tới, ai dám mua? Ai dám giành với gia hả?” Vừa nói, hắn vừa cúi đầu lao thẳng về phía ngực Sở Nguyệt Ly. Hắn đã nhìn ra, y phục của Sở Nguyệt Ly trông bình thường, chắc chỉ là nha hoàn của phủ nào đó. Mà đã là nha hoàn, nhiều nhất cũng chỉ là hạng bốn, hạng năm, chẳng thể làm gì được hắn. Chính vì thế, hắn mới dám càn rỡ như vậy, muốn giỡn mặt nàng một phen. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương