Sở Nguyệt Ly muốn rời đi, nhưng náo nhiệt không ngừng, lại còn rất hấp dẫn. La đại nhân bỗng quay sang Sở lão gia nói:“Tiểu tế đến đây, có mang theo lễ vật cho mọi người trong phủ. Sở Nguyệt Ly nhìn xuống đôi giày quan đã cũ nhưng được giữ gìn rất sạch sẽ của La đại nhân, thầm nghĩ không biết một người cẩn thận như vậy sẽ tặng quà gì. Vì thế, nàng tiếp tục ở lại xem trò vui. Mọi người cùng nhau tiến về tiền sảnh. La đại nhân và Sở lão gia đi phía trước, thoạt nhìn lại giống như La đại nhân mới là nhạc phụ, còn Sở lão gia lại giống như chàng rể hiền vậy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương