Sở Nguyệt Ly cảm thấy Bạch Vân Gian có tiềm chất của một gã đàn ông cặn bã, nhưng đáng tiếc nàng không ham cái vui thú mà cặn bã mang lại. Người này… nhất định có bệnh! Ừm… biết đâu thật sự có bệnh. Ánh mắt nàng lướt qua một vị trí nào đó trên người Bạch Vân Gian, nhưng lại vô tình dừng lại trong chốc lát, mang theo chút ý dò xét. Bạch Vân Gian lập tức nhận ra khoảnh khắc tạm dừng ấy, trong lòng dâng lên một tia khó chịu. Táo gan thật! Quả là… vô lý hết sức! Nhưng vì đại sự trước mắt, hắn tạm nhẫn nhịn nàng ba phần. Sở Nguyệt Ly thu lại ánh nhìn, khoanh tay ngồi ngay ngắn, trong lòng thầm nghĩ: Tên què nói không sai, nếu ta xảy ra chuyện ở hầu phủ, đúng là chẳng ai tin một thiếp thất nhỏ nhoi như ta lại là tai mắt của Lục vương gia. Để chứng minh chút gì đó… có lẽ ta nên sinh ra một tiểu bánh bao mới được. Ừm, một bánh bao trông giống hệt tên què kia, nghĩ thôi cũng thấy thú vị. Nghĩ đến đây, Sở Nguyệt Ly không nhịn được cười. Rõ ràng biết mình đang nghĩ vớ vẩn, nhưng quá trình lẫn kết quả đều khiến nàng rất hài lòng. Bạch Vân Gian hỏi: “Ngươi cười gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương