Bạch Vân Gian suy nghĩ một chút rồi nói: “Lời này có lý.” Lần đầu tiên được hắn công nhận, Sở Nguyệt Ly cảm thấy như xuân về hoa nở, cả người cũng thả lỏng vài phần. Nàng dứt khoát xoay người, tựa lên vai Bạch Vân Gian. Cảm nhận được cơ thể hắn hơi cứng lại, nàng nheo mắt cười: “Tư tưởng chúng ta thống nhất như vậy, đúng là trời sinh một đôi. Đáng tiếc, thân phận quá cách biệt, mà ta thì chẳng có chí tiến thủ, nên không làm nổi quận chúa…” Bạch Vân Gian nói: “Hiện tại, có một cơ hội dành cho ngươi.” Sở Nguyệt Ly lập tức cảm thấy không ổn, nhưng vẫn giữ vẻ bình thản, chậm rãi nói: “Chuyện này không dễ làm khó vương gia đâu. Dù sao… ngày mai ta phải lấy chồng rồi.” Bạch Vân Gian nhếch môi cười: “Không phiền phức đâu.” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương