Âm thanh bánh xe bốn bánh lăn trên đường khuất dần trong màn đêm. Rõ ràng chẳng lớn bao nhiêu, thế nhưng lại như mang theo cơn thịnh nộ sấm sét, bổ thẳng vào lòng ngực của Tiền Du Hành, khiến hắn sững sờ như phỗng.

Hắn vẫn luôn cho rằng, bản thân làm việc kín kẽ, đến cả Trưởng công chúa điều tra cũng có thể dễ dàng thoái thác chuyện của nha đầu Uyển Nhu. Cớ thì có nhiều, hắn chỉ cần đưa ra một lý do, liền có thể kê cao gối mà ngủ yên. Dù sao, cha của nha đầu Uyển Như đã cầm năm mươi lượng bạc, lựa chọn câm lặng.

Nhưng, hắn vạn vạn không ngờ tới, từng chút động tĩnh trong phủ của hắn lại đều nằm trong tay Bạch Vân Gian.

Tại sao y lại để mắt tới hắn? Chẳng lẽ... lộ chuyện rồi? Hắn đã làm không ít việc thương thiên hại lý, chuyện nào cũng đủ để rơi đầu, nhưng lại không rõ Bạch Vân Gian đang nhắm vào chuyện gì. Hay... chỉ là hắn tự dọa chính mình thôi. Dạo này, nhà họ Tiền và nhà họ Sở quả thật ồn ào quá mức, thu hút sự chú ý của Bạch Vân Gian cũng là điều dễ hiểu. Đúng, chỉ là trùng hợp mà thôi.

Tiền Du Hành nín thở, mồ hôi lạnh rịn sau lưng, nhưng vẫn cố gắng tự trấn an bản thân, buộc lòng phải vững tâm.