Cố Cửu Tiêu tiếp tục mắng:“Thứ hai, có người lén đưa Tiền Bích Thủy ra khỏi phủ, còn ngươi thì sao? Người chưa tìm thấy đã vội tới Cố phủ tranh giành vị trí quý thiếp. Gia hỏi ngươi, nếu tìm không ra Tiền Bích Thủy, ngươi định thế thân cho cô ta vào phủ làm thiếp à?!

Sắc mặt Tiền Du Hành đen kịt lại.

Cố Cửu Tiêu giơ ba ngón tay, nói:“Thứ ba, cứ cho là ngươi tìm được cô ta, khoan bàn đến việc thân thể còn trong sạch hay không, mà đầu óc lại bị đánh đến ngốc rồi. Ngươi dám đưa người như thế vào Cố phủ sao? Là muốn Cố phủ nuôi con ngốc giúp nhà ngươi à? Theo gia thấy, chi bằng ngươi đem con ngốc đó gả cho một kẻ ngốc khác, vừa khéo thành một đôi.

Sắc mặt Tiền Du Hành triệt để đen sì, vội vã biện bạch:“Thuộc hạ không có…

Cố Cửu Tiêu mất kiên nhẫn, phẩy tay:“Thuộc hạ cái gì?! Gia không phải quan, ngươi cũng chẳng phải thuộc hạ của gia! Hắn liếc sang Bạch Vân Gian, “Qua chỗ kia mà quỳ lạy xưng ‘thuộc hạ’ đi! Khụ khụ… khụ khụ… Nhìn cái mặt đen thui của ngươi, gia thấy tức ngực.