Không có cái miệng nào là không thể khai.Dùng ván đánh không xong thì dùng bàn là nung, bàn là không được thì dùng kìm, kìm không được thì đến búa, búa không xong thì móc tỳ bà... Không ai chịu nổi cực hình, trừ khi họ đã quyết tâm tìm chết. Người trong tiểu viện nhà họ Cố không phải tử sĩ. Vừa vài đòn roi giáng xuống, ai khai được đều đã khai sạch. Thống lĩnh hộ vệ của Trưởng công chúa, tên là Vũ Trọng, tuy không chuyên tra khảo nhưng lại rất thành thạo. Hắn giơ bức họa của Tiền Bích Thủy lên, đám người trong tiểu viện nhà họ Cố lập tức đồng loạt gật đầu nhận diện, khẳng định “nhũ mẫu chính là Tiền Bích Thủy. Chuyện này, bằng chứng rành rành. Vũ Trọng báo cáo toàn bộ nguyên do trước sau cho Trưởng công chúa, cuối cùng kết luận:“Hôm nay, việc Cố Trung Thần có thể đến trước cổng phủ là do hắn bám theo sau đội ngũ đưa dâu. Đám hộ vệ thấy hắn như một gánh xiếc rong nên không ngăn cản. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương