Sự xuất hiện của Bạch Vân Gian không chỉ khiến phủ nhà họ Cố rạng rỡ hẳn lên, mà còn khiến toàn bộ các đại thần đến dự tiệc cưới phải sững sờ. Ai nấy đều thầm suy tính, rốt cuộc là ai có thể có mặt mũi lớn đến mức khiến vị vương tử thoát tục, xa rời trần thế như Bạch Vân Gian đến tham dự? Nếu nói là vì Trưởng công chúa, cũng không hẳn. Sinh thần năm ngoái của Trưởng công chúa, Bạch Vân Gian chỉ phái người mang lễ đến, chứ không tự mình xuất hiện.
Đương nhiên, điều khiến mọi người kinh ngạc nhất là Bạch Vân Gian, người vốn ngày thường chỉ khoác y phục giản dị, hôm nay lại diện một bộ trang phục hoa lệ, lộng lẫy đến mức khuynh đảo ánh nhìn.
Hắn khoác trên người một bộ trường bào màu đỏ sậm, tay áo rộng và đai lưng đều thêu họa tiết bạch hạc đang vỗ cánh, cổ áo giao lĩnh màu trắng viền chỉ vàng tinh tế đến mức khó nhận ra. Bên ngoài là lớp lụa mỏng màu vàng nhạt, gần như trong suốt, nơi eo đeo một miếng ngọc bội trắng muốt. Trên đầu đội mũ “Tiên hạc trục nguyệt”, dưới mũ còn điểm xuyết vài viên trân châu nhỏ tròn trịa, sáng bóng. Hai bên mũ, những sợi tua vàng dài rủ xuống, mỗi đầu tua đều gắn một viên trân châu to bằng móng tay, tròn mượt hoàn mỹ.
Vốn dĩ, làn da Bạch Vân Gian đã trắng mịn như ngọc thạch, giờ đây lại được ánh ngọc trai tôn lên, khiến hắn thoạt nhìn chẳng khác nào một vị tiên quân giáng thế, cao quý đến mức không thể với tới, lại đẹp đến mức trần gian khó sánh.
Tất cả những ai chứng kiến cảnh ấy đều không kìm được mà thầm than thở, kinh diễm không thôi.