Những lời của Sở Mạn Nhi, quả thực rất cám dỗ. Không cần làm gì, chỉ việc chờ bạc tự động chảy vào tay. Nhưng Sở Nguyệt Ly vẫn thản nhiên nói rằng cần cân nhắc thêm.

Sở Mạn Nhi bĩu môi rời đi, bộ dạng đầy ấm ức, như thể Sở Nguyệt Ly chẳng hiểu nỗi lòng chân thành của nàng.

Chờ nàng ta đi rồi, Hồng Tiêu và Đa Bảo lập tức vây quanh Sở Nguyệt Ly.

Nhìn bộ dạng hóng hớt của bọn họ, Sở Nguyệt Ly cảm thấy thú vị, bật cười nói:“Mạn Nhi muốn rủ ta làm ăn chung, các ngươi việc gì phải căng thẳng thế?

Hồng Tiêu lên tiếng:“Chính vì là Lục tiểu thư rủ, nên mới đáng lo đấy ạ.