Sở lão gia trưng ra bộ dáng thâm sâu khó lường, khiến Sở phu nhân càng thêm ngứa ngáy trong lòng, chỉ hận không thể lập tức hỏi cho ra nhẽ.
Đúng lúc ấy, quản gia tới báo rằng có bà mối đến cầu thân cho Tam tiểu thư nhà họ Sở.
Sở lão gia đã sớm thất vọng cùng cực với Sở Nguyệt Ly, nên dứt khoát mặc kệ chuyện này, chỉ chuyên tâm suy nghĩ về hôn sự giữa Sở Mặc Tỉnh và Trưởng công chúa. Dù hai người chênh lệch tuổi tác, nhưng Trưởng công chúa thân phận tôn quý, dung mạo lại xuất chúng, quả thực là đôi lứa xứng đôi với Mặc Tỉnh.
Sở phu nhân tiếp chuyện bà mối xong, khuôn mặt rạng ngời như được phết một tầng sáng. Không hề chần chừ, bà lập tức gật đầu đồng ý hôn sự này, chỉ chờ đổi thiếp canh, rồi để Sở Nguyệt Ly xuất giá.
Cuộc đời đại sự của Sở Nguyệt Ly, lúc nào cũng có kẻ thay nàng quyết định, mà chẳng ai buồn hỏi ý nàng một lời. Lúc này, nàng đang nửa nằm trên nhánh cây, dự tính chợp mắt một chút rồi đi tìm Phong Cương. Dạo gần đây, việc không nhiều, nhưng từng chuyện từng chuyện kéo tới như ra trận, hết hồi này đến hồi khác, chẳng phút nào yên.