Cố Trung Thần vốn là kẻ ngốc, nhưng sức mạnh bộc phát lại kinh người. Không ai ngờ hắn đột nhiên nổi điên. Rõ ràng, hắn rất vừa lòng với “vú em này, nên sinh lòng chiếm hữu, tuyệt không cho nàng bám víu vào kẻ khác. Tiền Du Hành vẫn đang trông chờ Tiền Bích Thủy giúp hắn thuận đường thăng quan tiến chức. Nay thấy hy vọng sắp bị thằng ngốc kia đấm nát, hắn vội vàng xông tới cản lại, lớn tiếng quát:“Dừng tay! Dừng tay ngay! Cố quản gia nhìn thấy Tiền Du Hành ra sức bảo vệ nữ nhân kia, trong lòng bỗng chấn động! Phải biết rằng, có mấy ai lại tự mình ra tay cứu một nha hoàn? Dù là sủng thiếp thì cũng chỉ là một món đồ chơi mà thôi. Vậy cớ gì khiến Tiền Du Hành phải bảo vệ đến mức này? Nghĩ đến đây, Cố quản gia chỉ thoáng cân nhắc liền lạnh cả sống lưng! Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương