Sở Thư Diên cuối cùng cũng mời được đại phu đến khám cho Sở phu nhân. Đại phu cắm chi chít những cây kim lên mặt bà, nhưng tình trạng vẫn không mấy khả quan. Vậy mà, Sở Mặc Tỉnh với gương mặt sưng phù lại đến thăm, khiến Sở phu nhân sau khi châm cứu, kỳ diệu hồi phục được năm phần! Chỉ là khóe miệng vẫn lệch, nói năng mơ hồ, dáng vẻ giống hệt Sở Mặc Tỉnh, như thể hai mẹ con sinh ra là để giống nhau.

Hai mẹ con cứ thế “í í a a mà trò chuyện một hồi, người ngoài nghe mơ hồ, còn họ thì lại hiểu nhau đến lạ. Quả là một cảnh tượng kỳ dị.

Đại phu căn dặn, mỗi ngày phải tiếp tục châm cứu thì mới có hy vọng hồi phục hoàn toàn. Nhưng từ nay về sau, Sở phu nhân tuyệt đối không được vui mừng hay tức giận quá độ, nếu không, chẳng những khóe miệng sẽ chẳng thể lành lại, mà tay chân e rằng cũng bị co quắp.

Sở phu nhân sợ đến tái mặt, thề rằng từ nay sẽ giữ tâm bình khí hòa, không để bản thân nổi giận nữa.

Sở lão gia cho gọi Hồng Tiêu đến, muốn đối chất rõ ràng. Hồng Tiêu đã sớm bàn bạc kỹ với Sở Nguyệt Ly, biết phải đối phó thế nào, nên thêm mắm dặm muối mà kể lại mọi chuyện, khiến Sở lão gia tức đến run tay. Nhưng khi nhìn sang Sở phu nhân với gương mặt méo mó, ông lại hít sâu một hơi, nén giận, quyết định nhẫn nhịn. Trái lại, Sở Mặc Tỉnh sau khi hiểu rõ ngọn ngành thì tức giận không thôi, thề phải đối đầu đến cùng với Tiền Du Hành!