Vinh Huy bị đấm cho sững sờ tại chỗ. Đa Bảo trừng mắt, giọng đầy tức giận:“Ta mới không rời xa tiểu thư! Dứt lời, nàng xoay người chạy đi, đôi mắt to tròn ánh lên những giọt lệ chưa kịp rơi. Từ sau gốc cây, Sở Nguyệt Ly bước ra, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười nhàn nhạt. Vinh Huy luống cuống, vội vàng phân bua:“Tam tiểu thư, nô tài… nô tài không có ý đó. Nô tài chỉ muốn Đa Bảo sống tốt hơn thôi. Tam tiểu thư đối với Đa Bảo và nô tài đều rất tốt, nô tài luôn ghi lòng tạc dạ. Nô tài… nô tài thật lòng muốn cưới Đa Bảo, muốn cho nàng một cuộc sống tốt hơn… Sở Nguyệt Ly cất giọng hờ hững:“Bán thân khế của nàng ấy, ở trong tay ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương