Sở Nguyệt Ly phóng tới đối diện An Nhiên khách điếm, đứng lại quan sát. Quả nhiên, nàng đã đến muộn một bước. Bốn tên sai nha từ trong khách điếm bước ra, hiển nhiên đã lục soát toàn bộ. Nhưng may mắn thay, họ không áp giải Hồng Tiêu ra ngoài. Nàng khẽ nhíu mày, đang định tìm Hồng Tiêu thì thoáng thấy nàng ta núp sau một thân cây gần đó, dán sát người vào thân cây để tránh bị phát hiện. Nàng thầm thở phào. Sở Nguyệt Ly thấy bốn tên sai nha lướt qua chỗ Hồng Tiêu, đang đi xuống con đường khác, liền nhanh chóng tiến lại gần nàng ta, định dẫn nàng ta rời khỏi đây. Đúng lúc đó— Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương