Tâm của Sở đại nhân lập tức trĩu xuống. Nếu Cố Hầu không chịu cưới Sở Nguyệt Ly, mà Cố Cửu gia lại nói về Nguyệt Ly như vậy, lời này truyền đi, truyền từ mười sang trăm, thì nàng… chẳng phải là không ai dám cưới, không ai dám nạp sao?! Bàn tay Sở đại nhân run lên dữ dội, thái dương giật giật như muốn nổ tung. Ông đặt toàn bộ hy vọng thăng quan tiến chức lên người Sở Nguyệt Ly, vậy mà kết cục lại thảm hại thế này, thể diện già nua của ông sắp không giữ nổi nữa rồi. Cố Hỉ Ca nghe xong lời Cố Cửu Tiêu, nhíu mày nói:“Nhị ca, sao huynh lại nói chị A Ly như vậy?” Cố Cửu Tiêu thản nhiên đáp:“Nói thật thì sao lại không thể nói?” Cố Hỉ Ca hỏi lại:“Nhị ca nói vậy có bằng chứng gì?” Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương