Mãi đến khi trời tờ mờ sáng, người đàn ông mới chịu buông tha cô. Giản Nhất lúc này chỉ cảm thấy toàn thân như sắp rã rời, đến cả cử động cũng không muốn. Anh nâng cô lên, đầu cô yếu ớt rũ xuống, giọng khàn đến mức không thốt ra nổi một chữ. Lệ Tư Dạ bế cô vào phòng tắm. Vì trời đã quá khuya, nên anh chỉ định giúp cô tắm rửa đơn giản. Chỉ là, cô gái nhỏ quá mức yếu ớt, hai cánh tay vẫn quấn chặt lấy cổ anh, nhất quyết không chịu buông ra. Anh đành phải lau rửa sơ qua cho cô, rồi mới có thời gian xử lý bản thân. Đến khi anh vất vả xong xuôi, cô đã tựa vào vai anh ngủ ngon lành. Anh biết cô đã mệt đến kiệt sức, liền bế cô trở về giường. Vừa chạm vào nệm, cô theo thói quen xoay người. Anh vừa định kéo cô trở lại, thì đã nghe thấy giọng nói đầy bất mãn của cô. “Lệ Tư Dạ, đồ xấu xa! Người đàn ông bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, rồi ôm chặt cô vào lòng. “Ngoan, ngủ đi. Cô gái dường như nghe thấy lời anh, khẽ rúc sâu hơn vào vòng tay anh, rồi lại chìm vào giấc ngủ. Giản Nhất ngủ một mạch rất lâu. Đến khi tỉnh dậy, ánh sáng đã tràn ngập khắp phòng. Cô đưa tay với lấy điện thoại trên tủ đầu giường, nhìn vào màn hình, đã là ba giờ chiều. Cơ thể cô mềm nhũn, chẳng muốn động đậy chút nào. Nhưng người đàn ông vốn dĩ vẫn ở trong phòng lúc này lại chẳng thấy đâu. Cô đang do dự có nên gọi điện cho anh không, thì cánh cửa phòng bỗng bị đẩy ra. Người đàn ông hiếm khi mặc một bộ đồ ở nhà, tựa vào khung cửa, nhìn cô. “Tỉnh rồi? Giản Nhất khẽ “ừ một tiếng, rồi vén chăn định xuống giường. Anh lại nắm lấy tay cô, kéo cô nằm lại. “Để người làm mang bữa tối lên, em cứ nghỉ ngơi đi. Cô không ngờ anh lại chu đáo như vậy, vừa định đồng ý, thì bất chợt nhìn thấy chiếc thước dây rơi dưới sàn. Lập tức cô trở nên ảo não. Rõ ràng hôm qua cô định đo số đo cho anh, thế mà lại bị sắc đẹp làm cho mê muội… Bị anh ăn sạch sẽ thì thôi đi, ngay cả mục đích ban đầu của mình cô cũng quên mất. Nghĩ vậy, cô ngẩng đầu nhìn về phía người đàn ông đang đứng xa xa. “Lại đây. Anh cong môi cười nhẹ, chậm rãi bước về phía cô. Anh vừa mới đứng vững bên mép giường, đã lập tức bị cô kéo mạnh về phía trước, rồi bất ngờ đẩy ngã xuống giường. Ngay sau đó, trong ánh mắt kinh ngạc của anh, cô nhanh chóng bật dậy, bắt đầu đo từng số đo trên cơ thể anh. Người đàn ông thoáng lộ vẻ tò mò, vừa định hỏi thì đã bị cô đưa tay che miệng. “Không được hỏi, đến lúc đó anh sẽ biết. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô chăm chú, ánh nhìn thâm trầm đầy ẩn ý. Giản Nhất ghi lại các số liệu trên điện thoại, vừa định rời giường thì lại bị anh kéo mạnh về phía mình, rồi dễ dàng đè cô xuống dưới. Cô gái mở to mắt đầy kinh hoàng, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái, rồi buông tay để cô rời đi. Giản Nhất một mình vào phòng tắm rửa mặt, trong đầu vẫn nghĩ về ánh mắt của anh lúc nãy. Lần đầu tiên, cô thấy anh nhìn mình bằng ánh mắt thuần khiết đến vậy. Ngay từ khi bắt đầu, anh tiếp cận cô với một mục đích rõ ràng, tựa như một kẻ săn mồi luôn chủ động tấn công con mồi của mình. Thế nhưng, có lẽ anh cũng có một mặt khác mà cô chưa từng thấy. Sau bữa tối, Giản Nhất đi dạo một vòng trong sân, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị anh kéo về, sợ cô bị lạnh. Cả buổi chiều, anh ở bên cô, cô làm gì anh cũng đi theo, như thể muốn bù đắp cho khoảng thời gian đã vô tình bỏ rơi cô trước đây. Giản Nhất vốn luôn thấu hiểu sự vất vả của anh, nhưng vẫn không khỏi xúc động trước sự quan tâm này. Buổi tối, cô tìm một bộ phim nghệ thuật rồi cùng anh cuộn tròn trên ghế sofa xem. Người đàn ông xem rất nghiêm túc, thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi, khiến cô cũng phải tập trung để có thể giải đáp cho anh. Đêm khuya, họ ôm nhau chìm vào giấc ngủ. Ban đầu, Giản Nhất còn trằn trọc không yên, nhưng bên cạnh anh như có một sức hút kỳ lạ khiến cô dần dần nhắm mắt lại. Bất chợt, một chiếc điện thoại rung lên. Cô vừa định mở mắt thì người đàn ông bên cạnh đã nhanh chóng buông cô ra, rời giường trước. Nghe tiếng bước chân xa dần, trong lòng cô không khỏi dâng lên sự khó hiểu. Anh chưa từng gấp gáp như vậy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Cơn buồn ngủ lập tức tan biến, nhưng cô vẫn cố nhịn, không đi nghe lén cuộc gọi của anh. Chỉ đến khi nghe thấy tiếng bước chân quay lại, cô vội nhắm mắt giả vờ ngủ. Vừa bước vào phòng, hơi lạnh lập tức len vào chiếc giường vốn dĩ đang ấm áp. Anh đã ra ban công nghe điện thoại. Giữa trời lạnh như vậy, rốt cuộc là chuyện gì mà khiến anh bất chấp cái rét để ra ngoài? Trong lòng cô chất chứa đầy nghi vấn, nhưng vẫn tỏ ra như không hay biết gì. Lệ Tư Dạ cũng cho rằng cô đã ngủ say. Sáng hôm sau, anh vẫn như thường lệ dậy sớm, sau đó đưa cô đến trường. Khoảnh khắc anh xuất hiện ở cổng trường, cả đám bạn học lập tức xôn xao. Đặc biệt là khi nhìn thấy anh đích thân mở cửa xe cho cô, đưa cô đến tận cổng, không ít người đã phấn khích đến không thể tin nổi. Chẳng bao lâu sau, những kẻ từng coi thường Giản Nhất trước đây đều bắt đầu ngưỡng mộ cô. Được một người đàn ông vừa quyền lực, vừa điển trai lại còn chu đáo như vậy đối xử tận tâm, phải có phúc khí lớn đến nhường nào chứ. Giản Nhất đứng trước cổng trường, nhìn theo chiếc xe của anh rời đi, sau đó mới xoay người bước vào trong. Những người đứng xem xung quanh lập tức bám theo cô, nhưng không ai dám lên tiếng bắt chuyện, chỉ có thể lặng lẽ bước theo sau. Mãi cho đến khi gặp Đường Linh trước cửa lớp, cô nàng chỉ vào đám người phía sau Giản Nhất, trêu ghẹo: “Bao giờ cậu lại có nguyên một đám tiểu đuôi theo sau thế kia?” Giản Nhất chỉ mỉm cười mà không nói gì, trong khi những người còn lại thấy bầu không khí có phần ngượng ngùng liền vội vã rời đi. Đường Linh nhìn cô bằng ánh mắt đầy ai oán, như một tảng đá vọng phu bị bỏ rơi. “Cuối cùng cậu cũng về rồi, tớ sắp chán chết đây!” Gần đây, cô nàng luôn cố nhịn không đến làm phiền, chỉ sợ ảnh hưởng đến khoảng thời gian ngọt ngào của vợ chồng người ta. Giờ rốt cuộc cũng gặp lại, cô có quá trời chuyện muốn kể. Thấy vẫn còn sớm trước giờ học, Giản Nhất liền ngồi nghe Đường Linh kể mấy chuyện thú vị xảy ra trong trường những ngày qua, thỉnh thoảng còn đặt câu hỏi, vô cùng nhập tâm. Bất chợt, gương mặt cô bạn trở nên nghiêm túc, ghé sát tai cô nói khẽ: “Giản Vi Vi mấy hôm nay không đến trường. Nghe nói cả cố vấn học tập cũng không liên lạc được với cô ta.” Giản Nhất có chút bất ngờ. Chẳng lẽ sau khi bị nhà họ Giản đuổi đi, cô ta đã hoàn toàn mất hết ý chí chiến đấu? Nhìn biểu cảm của cô, Đường Linh đoán được cô đang nghĩ gì, nhưng lại nghiêm túc lắc đầu. “Giản Quang Minh tuyên bố cắt đứt quan hệ với cô ta vào buổi tối hôm đó, và cũng từ đêm hôm ấy, Giản Vi Vi đã hoàn toàn mất tích.” Nếu gộp hai chuyện lại, rất khó để không liên tưởng đến những khả năng xấu. Thế nhưng Giản Nhất lại chắc chắn: “Cô ta tuyệt đối không tìm đến cái chết.” Cô hiểu quá rõ con người đó. Giản Vi Vi chưa bao giờ cam tâm chỉ làm con gái nhà họ Giản, thứ cô ta muốn là nhiều hơn thế. Vậy nên một tuyên bố của Giản Quang Minh, chắc chắn không đủ để khiến cô ta suy sụp đến mức cùng đường. Chỉ là, việc cô ta mất tích lần này, e rằng sẽ khiến Thẩm Vân Như phát điên lên mất. Cô cũng không để tâm lắm, vừa định quay người bước vào lớp thì hành lang đột nhiên rộ lên tiếng bàn tán xôn xao. Cô theo bản năng nhìn theo hướng âm thanh phát ra, liền trông thấy một bóng dáng quen thuộc. Người đó cũng nhìn thấy cô, nhưng lại có vẻ vô cùng kinh hãi. Giản Nhất chỉ kịp thấy đồng tử hắn co rút lại, rồi như phát điên, quay đầu bỏ chạy thật nhanh.