Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, trong mắt Lệ Tư Dạ thoáng hiện lên một tia ảm đạm. Anh không ngờ cô lại kiên quyết đến thế. Là chồng, lẽ ra anh nên ủng hộ ước mơ của cô, nhưng hiện tại cô đã mang thai ba tháng, nếu phải rời nhà suốt ba tháng trời, anh thật sự không yên tâm… Anh bước đến trước cửa phòng, đưa tay vặn thử nắm cửa, phát hiện đã bị khóa trái bên trong. Anh đành bất lực đứng đó thật lâu rồi mới xoay người đi xuống lầu. Nào ngờ, anh vừa đi khỏi chưa bao lâu thì cửa phòng đã được mở ra. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương