“Tôi làm. Người đàn ông không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhanh chóng đỡ lấy Vân Tước – người đang đơ ra như khúc gỗ – rồi dìu cậu về phòng. Giản Nhất vội vàng đi theo, mang theo hộp thuốc bước vào phòng. Rõ ràng, Lệ Tư Dạ không có ý định tự mình làm, nhưng anh cũng không muốn để Giản Nhất giúp. Cô vừa ngồi xuống, liền bị anh kéo đứng dậy, còn Vân Tước thì sắc mặt trầm xuống. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương