Giản Nhất vội vàng rời khỏi vòng tay của Lệ Tư Dạ, nhìn thấy trong lòng Đường Linh có một bé cưng lông xù thì lập tức chạy tới. Đã một thời gian không gặp, tớ nhớ nó lắm, mà dường như bé cưng này cũng rất nhớ tớ, vừa vào lòng tớ liền không ngừng cọ cọ, quấn quýt không rời. Đường Linh liếc nhìn sắc mặt người đàn ông phía xa, sau đó giả vờ trấn tĩnh mà ho nhẹ một tiếng. “Cậu không biết đâu, mấy ngày nay, mẹ tớ đã có tình cảm với nó rồi. Tớ nói sẽ đem nó trả lại, bà ấy còn tỏ vẻ cực kỳ không nỡ! Giản Nhất đương nhiên biết Tiểu Bạch dễ thương đến mức nào. Nó rất ngoan, chưa bao giờ tè bậy hay làm bẩn nhà, đôi mắt tròn xoe sáng ngời, trong veo như nước. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương