Dạo gần đây, mặc dù Giản Nhất có mập lên một chút, nhưng trước mặt Lệ Tư Dạ, cô vẫn hoàn toàn không có chút sức phản kháng nào. Thế là, trước ánh mắt của bao người, cô bị anh xách lên lầu như xách một con gà con. Cô gái cảm thấy mất mặt, trong lòng không khỏi bực bội. Thế nhưng, còn chưa kịp mở miệng phản đối, cô đã bị anh ném lên giường. Ngay sau đó, cơ thể anh liền đè xuống, đôi môi cô lập tức bị anh chiếm lấy. Cô thậm chí còn chưa kịp phản ứng thì hơi thở đã bị anh bá đạo cướp đoạt. Ban đầu, Giản Nhất còn giãy giụa vài cái, nhưng về sau, cô như thể chấp nhận số phận, không động đậy nữa. Thế nhưng, dường như người đàn ông không hài lòng với phản ứng của cô. Anh buông môi cô ra, chống tay trên giường, đôi mắt đen sâu thẳm cứ thế nhìn chằm chằm cô. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương