Anh theo phản xạ muốn lao tới giật lại điện thoại của mình, nhưng vừa mới bước lên một bước, Vân Tước đã ấn nút nghe máy. Từ đầu dây bên kia, giọng nói của Lệ Mẫn Mẫn nhanh chóng vang lên. “Thanh Tước, anh đã về nhà chưa? Giọng nói của cô vẫn rõ ràng, lý trí, như thể chuyện ban ngày chưa từng xảy ra. Nhưng Thanh Tước, chỉ cần nghe thấy giọng cô, đã cảm thấy hoang mang. Thấy anh mãi không lên tiếng, Vân Tước liền ho nhẹ một tiếng, sau đó cười cười nói, “Cô Lệ, Thanh Tước đang rửa mặt đấy. Tôi nghe tiếng động, có vẻ cậu ta đang chà mạnh lắm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương