Người đàn ông vốn dĩ luôn trưởng thành và lạnh lùng, vậy mà lúc này lại nói ra những lời như đang ghen tuông, khiến cho Giản Nhất không biết nên khóc hay cười. Cô ngẩng đầu nhìn anh, nở nụ cười vô tư vô lo. “Trong thôn bọn em có rất nhiều đứa trẻ lớn lên cùng nhau, vậy chẳng phải đều là thanh mai trúc mã sao? Nếu vậy, anh có mà ghen suốt đời mất. Người đàn ông hiếm khi bực bội như lúc này, đưa tay định nhéo má cô, nhưng cô nhanh nhẹn né được. Sau đó, anh chỉ có thể trơ mắt nhìn cô nhanh chóng đứng bật dậy rồi chạy ra ngoài. Anh không đuổi theo cô, chỉ là không nhịn được mà lại đi đến bên cửa sổ. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương