Vẻ mặt cậu thiếu niên kia, vừa nhìn đã biết là người quen cũ. Lệ Tư Dạ đứng yên tại chỗ, như đang chờ xem phản ứng của cô. Chỉ thấy khuôn mặt Giản Nhất hiện rõ vẻ kinh ngạc lẫn vui mừng: “Ngô Lượng! Thiếu niên ngại ngùng nở một nụ cười, Lệ Tư Dạ lập tức cảm thấy cậu ta có nét giống với dì Ngô ban nãy. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương