Giản Nhất cứ ngỡ kế hoạch giải cứu đã thất bại, trái tim chợt trùng xuống.

Nhưng ngay sau đó, cô nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc ở đằng xa.

Khoảnh khắc ấy, tim cô như bị siết chặt.

Người đàn ông vốn luôn cao ngạo, lạnh lùng giờ đây lại đứng giữa cơn mưa như trút nước. Mưa trượt dài từ trán xuống, làm khuôn mặt anh trở nên mờ nhòe.

Nhưng dù cách xa đến đâu, dù cơn mưa có che khuất tầm nhìn, họ vẫn dễ dàng nhận ra—lúc này đây, anh giống như một kẻ đáng thương bị nỗi đau xâm chiếm hoàn toàn. Mưa rơi xối xả lên người anh, nhưng anh lại chẳng hề có chút phản ứng, chỉ từng bước, từng bước đi về phía trước.