Sau một lúc lâu, Giản Nhất đặt cây xiên trong tay xuống, rồi lười biếng nằm dài lên ghế sofa, đánh một cái ợ no nê. Người đàn ông vừa định dừng động tác trên tay thì cô gái đã đẩy bát cơm chiên còn dở về phía anh. “Em ăn không nổi nữa, anh ăn đi. Cô gái ra vẻ kiêu ngạo, nhưng thực ra đang cẩn thận quan sát sắc mặt anh. Thấy anh im lặng nhận lấy, lúc này cô mới thở phào nhẹ nhõm. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương