Mục Cảnh Thâm quay đầu nhìn cô, còn đang do dự không biết có nên nói cho cô biết hay không thì Lệ Tư Dạ đã lên tiếng trước. “Phải.” Đường Linh lập tức cảnh giác, nhanh chóng bước về phía họ. Mục Cảnh Thâm lo cô đi quá nhanh sẽ vấp ngã, định đưa tay đỡ nhưng cô lại lách người né qua. Ánh mắt anh ta thoáng hiện lên chút tổn thương, vừa định quay đi thì thấy Giản Nhất đã xuống lầu. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương