Anh ta nói một cách kiên định nhưng cũng đầy hoang mang, như thể đang nói với Giản Nhất, nhưng cũng như đang tự nói với chính mình. Giản Nhất vẫn không hài lòng với thái độ của anh. “Không phải không thích, vậy là thích hay chỉ là cảm thấy cũng được? Mục Cảnh Thâm, tình cảm phải đến từ hai phía, cả hai người đều phải đồng điệu với nhau. Còn anh thì sao? Không muốn chịu trách nhiệm nhưng cũng không chịu buông tay à?” Người đàn ông nhắm chặt mắt, đau đớn lắc đầu. Một lúc lâu sau, trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại giọng thì thầm của anh ta. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương