Cô gái nhỏ cười ranh mãnh, như thể sớm biết anh không thể chịu nổi mà khuất phục. Lệ Tư Dạ chỉ mất vài giây để cởi áo của mình, sợ cô lạnh, anh vươn tay kéo tấm chăn bên cạnh, vừa định đắp lên người họ thì đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập phá tan bầu không khí. Giản Nhất lập tức ngồi dậy, thấy sắc mặt anh không tốt, liền trấn an: “Anh cứ nghe đi, lỡ như có chuyện quan trọng thì sao?” Lệ Tư Dạ khẽ vuốt nhẹ gương mặt cô, sau đó bước xuống giường, nhưng ngay cả mấy bước chân cũng mang theo sự bực bội, huống hồ là khi nhìn thấy tên Mục Cảnh Thâm trên màn hình điện thoại. Tiếp tục đọc truyệnBằng cách bấm Tự động mở Chương